Trường THPT Trực Ninh B
Chào mừng bạn đã đến với Diễn đàn chính thức trường THPT Trực Ninh B. Nếu chưa có tài khoản, đăng ký ngay! Đã có tài khoản? Vui lòng đăng nhập để tham gia cộng đồng mạng lớn nhất của trường.

Trường THPT Trực Ninh B

Trực Thái, Trực Ninh, Nam Định
 
Trang ChínhTrang Chính  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng Nhập  
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Keywords
Latest topics
September 2017
MonTueWedThuFriSatSun
    123
45678910
11121314151617
18192021222324
252627282930 
CalendarCalendar
Thống Kê
Hiện có 1 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 1 Khách viếng thăm

Không

Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 12 người, vào ngày Wed Aug 14, 2013 6:51 pm

Share | 
 

 Nơi tôi chờ và anh không bao giờ đến được

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
virtual_world
Thành viên mới
Thành viên mới


Tổng số bài gửi : 97
Điểm : 2332
Danh vọng : 3
Ngày sinh : 10/01/1990
Ngày tham gia : 13/01/2012
Tuổi : 27

Bài gửiTiêu đề: Nơi tôi chờ và anh không bao giờ đến được   Mon Jan 23, 2012 2:51 am

Có những người để lại ký ức không thể quên về lần đầu tiên gặp gỡ. Hoặc là sau này trở thành rất quan trọng với tôi, hoặc là mang một nỗi buồn nặng nề không thể che giấu. Anh thuộc kiểu thứ hai.

Ngày đầu tiên gặp anh, tôi chỉ là con bé năm nhất, còn anh lúc đó là chủ nhiệm câu lạc bộ Tiếng Anh. Anh bước vào lớp tôi, dẫn theo một đoàn quân hùng hậu, sau đó để mặc vị phó chủ nhiệm tội nghiệp thao thao bất tuyệt trên bục giảng, còn mình thì ngồi dưới tán gẫu với bạn bè. Ở anh có điểu gì đó hoàn hảo tuyệt đối, mọi thứ đều “ăn rơ” với nhau:chiếc vòng tay bằng da hợp với nụ cười, mái tóc cắt ngắn hợp với cặp kính nửa gọng, trang phục đen từ đầu đến chân hợp với đôi mắt anh. Nhưng tôi không khỏi cảm thấy xót xa khi nhìn anh. Mỗi nụ cười của anh là một sự cố gắng quá lớn,bầu không khí xung quanh anh dường như đã đóng băng cả rồi. Một mong muốn rất bản năng trỗi dậy, tôi muốn làm người con trai ấy cười vui trở lại.
Hết năm thứ nhất, tôi chuyển sang một ngôi trường khác, thời gian cứ thế trôi đi cho đến năm thứ ba. Tình cờ một ngày tôi tìm thấy anh trên facebook, với một cái tên khác: Gia Huy. Tôi nhớ mình đã đọc hết Notes của anh trong hai ngày. Những câu chuyện tuyệt vời với tất cả các cung bậc cảm xúc.

Và tôi trở thành một người bạn ảo của anh. Message đầu tiên anh gửi cho tôi như thế này: “Nếu em có lúc nào online trên Yahoo thì thử gọi anh nhé. Anh cần một cuộc nói chuyện trong cái thế giới quá tĩnh lặng này. ”

Chúng tôi chat với nhau, rồi nhắn tin, gọi điện. Một đêm không ngủ được, tôi nhắn tin cho anh:

“Em không ngủ được. Anh hát cho em nghe đi.”

“Bé thích nghe bài gì nào?”

“Anh hát Eyes on me được không?”.

Giọng anh thật ấm áp, đó hẳn là giọng hát hay nhất mà tôi từng được nghe. Tôi thu lại bài hát ấy và cài làm nhạc chuông của riêng số anh mà thôi.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Nơi tôi chờ và anh không bao giờ đến được
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Trường THPT Trực Ninh B :: Học trò :: Tâm sự-
Chuyển đến