Trường THPT Trực Ninh B
Chào mừng bạn đã đến với Diễn đàn chính thức trường THPT Trực Ninh B. Nếu chưa có tài khoản, đăng ký ngay! Đã có tài khoản? Vui lòng đăng nhập để tham gia cộng đồng mạng lớn nhất của trường.

Trường THPT Trực Ninh B

Trực Thái, Trực Ninh, Nam Định
 
Trang ChínhTrang Chính  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng Nhập  
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Keywords
Latest topics
November 2017
MonTueWedThuFriSatSun
  12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
27282930   
CalendarCalendar
Thống Kê
Hiện có 1 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 1 Khách viếng thăm

Không

Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 12 người, vào ngày Wed Aug 14, 2013 6:51 pm

Share | 
 

 Mọi điều ta chưa nói.

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
virtual_world
Thành viên mới
Thành viên mới


Tổng số bài gửi : 97
Điểm : 2388
Danh vọng : 3
Ngày sinh : 10/01/1990
Ngày tham gia : 13/01/2012
Tuổi : 27

Bài gửiTiêu đề: Mọi điều ta chưa nói.   Mon Jan 23, 2012 2:43 am

Mấy hôm rồi lơ fb, lơ điện thoại của 2 người.

Chiều nay gặp 2 bạn í, cũng chả cười nữa mặt cứ lơ lơ láo láo, cố lắm mới nặn ra đc 1 nụ cười gượng gạo. Nhạt.

Mình mất 2 bạn từ bao giờ? Chả biết. Giờ chỉ thấy là 2 bạn đã ở đâu xa quá.

1 ng thì cứ thích thể hiện mình bằng cách nhận quen ông to này bà lớn kia. Uh thì bạn quen thật, nhưng có cần phải nhộn nhạo lên thế ko? Ban đầu cũng nể bạn thật í, nhưng rồi cũng thấy nhàm. Cái chữ "ông to bà lớn" ban đầu nghe cũng oai oai, hay hay; rồi sau nghe mãi cũng chả biết ông to bà lớn dùng để làm gì. Uh thì với bạn họ quan trọng, chứ với những người đôi khi còn ko biết mặt mũi của họ ra sao như tôi thì họ cũng đâu có ý nghĩa gì với tôi chứ. Hết nổ về ông to bà lớn thì nổ tới những điều bạn biết. Bạn đọc sách nhiều, tìm hiểu nhiều, bạn nói nhiều cái hay cái đúng, tôi công nhận; nhưng những điều ấy lí thuyết đến nỗi khi bạn vấp ngã, chúng chẳng giúp được gì, niềm tự hào của bạn đang đứng nhìn bạn và cười nhạo, bạn thấy ko? Cái vốn kiến thức bạn đang có dù có nhiều tới đâu thì cũng ko đuổi kịp tài khoe của bạn, để rồi bạn cứ lôi bao nhiêu đó ra khoe đi khoe lại, cũ rích, nhàm.
Tôi ghét cái cách bạn trầm trọng hóa vấn đề, nghe như to tát, nghe như quan trọng để nâng tầm của bạn lên; tôi ghét cái cách bạn đi bắt tay hồ hởi nói chuyện với những ông to bà lớn như là anh chị em một nhà trong khi họ chẳng có thời gian nhớ bạn là ai, tôi ghét cái cách chương trình ổn thì bạn lăng xăng khoe mặt ở khắp nơi còn chương trình hỏng thì bạn tỏ ra như "ko quen" rồi lùi biến đi mất...
Bạn đã đi xa tôi mất rồi...

Còn cô gái. Bạn khéo, khéo nhiều thứ. Cái khéo đó giúp bạn đi lên cao và còn "giúp" bạn đi ra xa. Đi lên cao để gần với những người trên đồng thời xa người dưới. Bạn dùng tình cảm bạn bè trong mối quan hệ công việc khiến bây giờ tôi nghi ngờ ko biết có thật tôi có 1 chút đặc biệt với bạn ko hay chỉ là quân cờ trong tay bạn. Bạn khiến tình cảm của tôi dành cho điều tôi đam mê bị phai nhạt dần. Bạn làm tôi mất lửa. Xót xa. Tìm lại lửa cho tôi đi, trả lại lửa cho tôi đi. Không ngờ có 1 ngày tôi lại đứng nhìn niềm đam mê của mình bằng đôi mắt thờ ơ đến vậy.

Xa rồi có xa mãi ko?
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Mọi điều ta chưa nói.
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Trường THPT Trực Ninh B :: Học trò :: Tâm sự-
Chuyển đến