Trường THPT Trực Ninh B
Chào mừng bạn đã đến với Diễn đàn chính thức trường THPT Trực Ninh B. Nếu chưa có tài khoản, đăng ký ngay! Đã có tài khoản? Vui lòng đăng nhập để tham gia cộng đồng mạng lớn nhất của trường.

Trường THPT Trực Ninh B

Trực Thái, Trực Ninh, Nam Định
 
Trang ChínhTrang Chính  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng Nhập  
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Keywords
Latest topics
September 2017
MonTueWedThuFriSatSun
    123
45678910
11121314151617
18192021222324
252627282930 
CalendarCalendar
Thống Kê
Hiện có 2 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 2 Khách viếng thăm

Không

Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 12 người, vào ngày Wed Aug 14, 2013 6:51 pm

Share | 
 

 Xin anh đừng đi!

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
virtual_world
Thành viên mới
Thành viên mới


Tổng số bài gửi : 97
Điểm : 2332
Danh vọng : 3
Ngày sinh : 10/01/1990
Ngày tham gia : 13/01/2012
Tuổi : 27

Bài gửiTiêu đề: Xin anh đừng đi!   Mon Jan 23, 2012 2:01 am

Chào củ chuối của E!
Thời gian này chắc A đang bận rộn ôn thi lắm nhỉ?E cũng đang thi ,muốn ôn thi lắm mà chẳng thể nào tập trung được,tất cả cũng chỉ vì A đấy.A có biết không?Mở sách ra học bài mà sao E chỉ thấy toàn hình ảnh của A thôi,thấy những kỉ niệm ngày nào 2 đứa còn bên nhau,nhớ từng câu từng lời A nói hôm trước khi A nói sẽ rời xa E mãi.
Đã bao nhiêu ngày rồi E không được nghe giọng nói của A,không còn được nhìn thấy A,cái nick xấu xí kia ngày nào cũng online vậy mà E chẳng thể nào kich vào được.Bấy nhiêu ngày xa A là E có bấy nhiêu ngày không vui,bấy nhiêu ngày em trách bản thân mình sao vô tình đến thế.!
Hôm đó là ngày E nhận ra mình thật ngốc,E thật có lỗi,E nhận ra mình cũng đã yêu A từ bao giờ mà không hay biết,E nhận ra mình thật vô tâm.
Thời gian hơn 1 năm A và E quen nhau không phải là quá dài,nhưng A đã giành cho E thật nhiều sự quan tâm,đã dành cho E những ngày thật vui vẻ,luôn mang lại tiếng cười cho E,lắng nghe E tâm sự cả những chuyện riêng tư nhất.Được nhắn tin nói chuyện với A,rồi những lúc online tán gẫu cùng A ,E thấy thật thoải mái.Hay những lúc ngồi trên xe bus,E lại khẽ cười khi nghĩ đến những lời A nói với E,khẽ cười khi nhận được tin nhắn của A- 1 niềm vui nho nhỏ.Hay những lúc mất điện hay trời mưa chẳng biết là gì A và E lại nhắn tin với nhau.Đó đã thành thói quen của E.Nhưng giờ tất cả đã thành quá khứ.Mỗi khi thấy mưa ,E lại nhớ A.!
E thật vô lí khi bắt A phải làm đồng hồ báo thức cho E vào mỗi buổi sáng.E vô cớ bắt A phải như thế này thế khác mà chẳng hề để ý đến tâm trangj của A.Những lời A quan tâm E,"tán tỉnh "nữa chứ,E cứ nghĩ tất cả chỉ là đùa vui thôi thế nên E cũng không ngần ngại mà đùa lại,"tán tỉnh"lại,vì E cho rằng E và A chắc chẳng thể nào thành 1 đôi,đùa vui 1 chút thì có sao.E đã vô tình làm A tổn thương rồi đúng không A.E xin lỗi!Sao E lại ngu ngốc thế không nhận ra tình cảm chân thành của A .E vẫn luôn mong đợi có một người tôt,yêu E,hiểu E,quan tâm tới E,bên cạnh E chia sẻ với E mọi điều vui buồn.Vậy mà khi A đến ,E lại vô tình không cảm nhận được.Cũng có ngươiif bảo E rằng "anh D có tình cảm với mi rồi,mi không biết ah?".Những lúc ấy E luôn tự bảo mình không phải đâu,người như tôi thì làm gì có ai để ý,anh chỉ quan tâm coi tôi như em gái thôi.Cũng có lẽ vì E sợ ,E sợ mình sẽ thất bại trong tình cảm,E sợ sẽ không có tình yêu vĩnh cửu,E sợ mình sẽ bị tổn thương...Chính vì thế E luôn phủ nhận lời nói của mọi người về tình cảm của A,E tự lừa dối bản thân mình,khép chặt trái tim.Hay tại em quá khó tính trong chuyện chấp nhận 1 người ?.E cũng không biết nữa.!
E nhớ hôm E và A cùng đi chơi hội hoa ở Bờ Hồ.Lúc A bị mất điện thoại là lúc E biết bố A đang bị ốm nằm trong viện.Như vậy mà A vẫn giành thời gian đi chơi cùng E.Thế mà E lại vô tâm chẳng an ủi A được lời nào.Lẽ ra hôm đó E không nên rủ A đi cùng.,E thấy mình ích kỉ quá.!
Có biết bao chuyện vui buồn E đều tâm sự hết với A,kể cả chuyện ở lớp có bạn "bắt nạt "E,vì E tin tưởng A,coi A như anh trai của E.E đã vô tình không biết vì chuyện này A đã rất buồn, cũng vì chuyện này mà A đã quyết định bỏ E ra đi.Vì sao lại vậy hả A?.E nghĩ mãi mà không ra.Chỉ cho đến hôm đó E mới biết,hôm A nói chỉ cần E hạnh phúc là A cũng hạnh phúc rồi.Sao A luôn đối xử tốt với E như thế.?A cũng thật ngốc!A nói A sợ E từ chối nênko dám thổ lộ tình cảm của mình.A- người mà E quen lại dễ dàng bỏ cuộc thế ah,A không thử thì làm sao biết mình không làm được.Tình yêu thật thanh cao vì thế A không được chia sẻ nó với ai hết.Hiểu chưa đồ ngốc.!
Vì E là con gái,lòng tự ti của E rất cao,vì E còn rất ngốc,rất khờ(ngốc như A ấy).E cần một người mạnh mẽ và quyết đoán.Hy vọng A hiểu những gì E muốn nói.A đừng mãi im lặng như thế.A làm E sợ lắm.A càng như vậy E càng thấy mình thật tệ,E thấy mình có lỗi với A quá.!

P/s: E không biết lá thư này có đến tay A không ,không biết A có biết tâm trạng của E lúc này không?Chỉ cần A biết có một con bé ngốc luôn nhớ A,chờ A. E tin A sẽ sớm quay về cùng E thôi.Ở nơi đây lúc nào E cũng chúc gặp nhiều may mắn.Củ khoai iu củ chuối nhiều nhiều!

Anh có thể là chỗ dựa của Em không?
Em yếu đuối nên cần che chở
Em hay vấp ngã nên cần nâng đỡ
Em dại khờ nên chẳng biết lo toan
Em đem cuộc đời phó mặc cho Anh
Dù may rủi Em cũng đành cam chịu
Thương yêu ơi !chắc rồi Anh sẽ hiểu
Khi yêu Em ,Anh sẽ khổ rất nhiều...

Củ khoai yêu dấu!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Xin anh đừng đi!
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Trường THPT Trực Ninh B :: Học trò :: Tâm sự-
Chuyển đến