Trường THPT Trực Ninh B
Chào mừng bạn đã đến với Diễn đàn chính thức trường THPT Trực Ninh B. Nếu chưa có tài khoản, đăng ký ngay! Đã có tài khoản? Vui lòng đăng nhập để tham gia cộng đồng mạng lớn nhất của trường.

Trường THPT Trực Ninh B

Trực Thái, Trực Ninh, Nam Định
 
Trang ChínhTrang Chính  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng Nhập  
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Keywords
Latest topics
October 2017
MonTueWedThuFriSatSun
      1
2345678
9101112131415
16171819202122
23242526272829
3031     
CalendarCalendar
Thống Kê
Hiện có 1 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 1 Khách viếng thăm

Không

Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 12 người, vào ngày Wed Aug 14, 2013 6:51 pm

Share | 
 

 Người bạn của trái tim tôi

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
kh_s2_hk
Thành viên mới
Thành viên mới
avatar

Tổng số bài gửi : 62
Điểm : 2261
Danh vọng : 11
Ngày sinh : 20/10/1995
Ngày tham gia : 27/12/2011
Tuổi : 22
Đến từ : Nơi tình yêu tồn tại ♥

Bài gửiTiêu đề: Người bạn của trái tim tôi   Sat Jan 21, 2012 7:27 pm

Có một Người bạn trong trái tim tôi:
Lên lớp 12, tớ...chuyển trường. Bạn mới, lớp mới, thầy cô mới, bao bỡ ngỡ lại thêm quyết định vẫn theo chương trình trung cấp nhạc viện khiến tớ cứ như kẻ...tự kỷ. Đầu năm, khi hội lớp xôn xao rủ nhau tham gia thi hội trại, rồi tham dự hội khỏe, tớ cứ là từ chối thẳng, giải thích đơn giản:
- Mình bận lắm. Sau giờ học, mình phải tập đàn.
- Đàn gì vậy? - Mọi người ồ lên.
- Violoncel, hay còn gọi là cello!- Nhìn cả lớp ngơ ngác, tớ nhún vai - Mọi người không biết loại nhạc cụ ấy đâu.

Mọi người để tớ được yên. Nhưng cuối giờ học, một cậu bạn mập tròn, tóc cắt kiểu nồi úp chạy đến, cười thân thiện: “Tui mê nhạc lắm. Tụi mình kết bạn, Chi nhá!” Lưỡng lự giây lát, tớ gật đầu.

Cậu bạn tên Huy. Khi biết tớ đi bộ, cậu ấy đề nghị đèo tớ. “Không ai dám nghĩ này nọ đâu!- Huy cười - Vì Chi rất xinh, còn mình trông thiệt chán?” Tớ mím môi. Đẹp hay xấu thì can hệ gì. Tớ đâu cần một người bạn lúc nào cũng lảng vảng sát bên mình.Dần dần, tớ nhận ra thật may khi quen cậu ta. Núi bài tập về nhà, cậu giải quyết gọn. Bận rộn với chuyện luyện đàn, ở trường tớ học rất bẹt. Nhưng chẳng ai biết chuyện đó, ngoài Huy. Thi thoảng tối khuya, Huy gọi điện cho tớ chỉ để hỏi tớ cần giúp gì không. Nghe tớ càu nhàu về mấy bài hình xương xẩu, Huy nhắc hôm sau tớ đến lớp sớm, để cậu ta giảng giải cho. Còn nếu giảng khô cổ mà tớ tịt, thì Huy sẽ đưa bài tập cho tớ chép luôn… Và cuối cùng, trong ống nghe, bao giờ cậu ta cũng hỏi rụt rè:
- Chi đang tập đàn à?
- Ừ. Bài luyện ngón! - Tớ đáp qua quít.
- Giá mình được nghe Chi chơi đàn - Giọng Huy rất khẽ - Nói thiệt là mình chưa từng thấy cây cello ở ngoài đời bao giờ…
- Thế sao? - Tớ ậm ừ, rồi gác máy.

Trước buổi thi học kỳ môn kỹ thuật, tớ sợ đến phát run. Giờ kỹ thuật may dời xuống buổi chiều nên tớ đều vắng mặt. Huy tò mò: “Sao Chi chưa chuẩn bị vải và kim chỉ?” “Mình không biết tí gì về khâu vá cả…”- Tớ thì thào run rẩy. Cậu bạn phát hoảng: “Tẹo nữa lớp mình thi cùng phòng. Vẽ bài mạch điện xong, tớ sẽ lén vọt sang giúp Chi may đo!”

Huy giữ đúng lời hứa. Bài thi cắt và khâu quần đùi búp bê của tớ đều do cậu ta xoay sở. Dán xong chiếc quần nhỏ xíu vào mảnh bìa cứng nộp cho cô, tớ thở phào nhẹ nhõm “Cậu tài thiệt đó!”. Chỉ khổ Huy sau đó bị tụi con trai trong lớp hò hét đòi cậu ta trổ tài may quần đùi. Gương mặt tròn xoe dưới mái tóc nồi úp đỏ lựng, khổ sở. Khi chở tớ về nhà, Huy không nói gì cả. Để phá vỡ sự im lặng, tớ thông báo: “Ngày mốt mình thi đàn. Trên sân khấu lớn hẳn hoi nhé!” Huy quay phắt lại: “Mình vào coi được không?” “Mình mà dẫn vô thì được!”- Tớ hứa lơ đễnh.

Buổi thi ấy diễn ra tốt đẹp. Bao nhiêu là tiếng vỗ tay. Và cả hoa. Nhưng...
Vào trong cánh gà, tớ mới sực nhớ ra là đã quên bẵng chuyện đón Huy vào khán phòng. Tớ chạy ra cửa. Ông bảo vệ cho biết một cậu béo có mái tóc kỳ quặc đã đứng chờ trước cửa lâu, rất lâu.

Chờ dưới sân chung cư nhà Huy lâu, rất lâu, tớ mới thấy bóng cậu ấy về. Nhưng Huy đi qua tớ, không nhìn. Khi tớ chạy đến, nói khẽ: “Xin lỗi!”.

Huy lắc đầu: “Mình hiểu, mình chẳng có chỗ nào, dù nhỏ xíu, trong suy nghĩ của Chi. Đúng không?” Tớ đứng sững, choáng váng. Tối khuya, tớ gọi điện đến Huy, cố gắng để khỏi khóc oà lên: “Huy, cậu là người bạn duy nhất mà mình có đấy. Tha lỗi cho mình, lần cuối đấy. Mình đã biết, bạn thân khác xa một người quen…”./.

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.facebook.com/kh.s2.hk
 
Người bạn của trái tim tôi
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Trường THPT Trực Ninh B :: Giải trí :: Truyện-
Chuyển đến